Trần tiên sinh hỏi, cháu nghĩ kĩ lại đi, sau khi ông nội cháu trở về, có đưa thứ gì cho cháu không?
Tôi ép bản thân mình hồi tưởng lại thật kĩ hình ảnh lúc trước, chỉ là từ đầu tới cuối, thật sự không nhận được thứ gì từ trong tay ông nội, ông chỉ nằm bên cạnh tôi, không nói gì khác.
Tôi lắc đầu nói với Trần tiên sinh, thực sự không có.
Trần tiên sinh cũng bồn chồn, hình như đang lầm bầm, vậy thì sao cái người lưng còng kia lại nói thế?
Tôi nói, chẳng lẽ là di vật của ông nội khi còn sống?
Trần tiên sinh đáp, có khả năng, tìm xem, xem có tìm được thứ gì không?
Tôi từ nhỏ đã chung sống với ông nội trong gian phòng này mãi cho đến khi lên đại học, những thứ dùng hằng ngày của ông nội đều đặt trong đây, có thể nói vừa nhìn đã nhận ra ngay, nếu thực sự có đồ gì đặc biệt, tôi nhất định chỉ liếc mắt một cái là có thể nhìn ra, nhưng vì để tìm được một món đồ rất có khả năng tồn tại, tôi vẫn lục tung lên tìm một lần, mãi cho tới khi mẹ gọi tôi đi ăn cơm, tôi mới cùng Trần tiên sinh ra khỏi phòng, giữa lúc đó, Trần tiên sinh vẫn luôn ngồi ngoài cửa hút thuốc, cũng không tham gia tìm đồ, hình như là vì một người ngoài như ông ấy đi tìm di vật lúc ông nội còn sống thì không được hay lắm.
Thời điểm ra ngoài cửa, tôi lắc đầu với Trần tiên sinh, tỏ ý quả thật không tìm được, Trần tiên sinh cũng không nói thêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-trong-giu-giac-mo/167435/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.