Bác hai tôi là cảnh sát, điểm này, tới tận bây giờ bác ấy đều chưa quên, chính vào lúc tôi và Trần tiên sinh bị dọa đến mức không thể hít thở, bác hai đã hô lên một tiếng:
- Cứu người!
Tôi không biết cứu người như thế nào, đành phải nhìn Trần tiên sinh. Trần tiên sinh nghe thấy tiếng hô của bác hai, đột ngột bừng tỉnh, vội vàng nói, lật người bọn họ lại.
Nghe Trần tiên sinh nói xong, ba người chúng tôi bất chấp xác chết thối rữa của đám động vật, chạy vọt vào trong lật người bọn họ lại, cũng may, bọn họ vẫn còn thở. Điều này khiến tâm tình tôi dễ chịu hơn một ít, nếu những người này bởi vậy mà mất mạng, mặc kệ là vì ông nội tôi, hay là vị nằm dưới đất kia, xét cho cùng, đều sẽ tính lên đầu nhà họ Lạc chúng tôi. Lúc trước đã có một thợ xây Trần, hiện tại, tôi vô cùng sợ hãi lại có người vì chuyện này mà mất mạng.
Chỉ là những người này tuy rằng còn thở, nhưng cho dù chúng tôi có gọi thế nào, bọn họ đều không tỉnh lại. Tôi và bác hai hợp sức kéo bác cả từ dưới đất dậy, để bác ấy ngồi sang một bên, nhìn hai mươi chín người, tôi và bác hai không biết phải làm gì.
Tôi và bác hai đi tới trước mặt Trần tiên sinh, bác hai hỏi:
- Bạn học, làm thế nào bây giờ?
Tôi thấy Trần tiên sinh cau mày, lấy trong ngực ra một đồng tiền, nhưng ngẫm nghĩ một lúc lại cất đi, sau đó nói với chúng tôi, để tôi thử xem sao.
Nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-trong-giu-giac-mo/167425/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.