(đầu rạp xuống đất)
Trần tiên sinh thấy tôi không đi theo, quay đầu liếc nhìn tôi, tôi phát hiện, di ảnh thợ xây Trần lập tức khôi phục bình thường, tôi không nói chuyện này ra, bởi vì cho dù tôi nói, Trần tiên sinh cũng sẽ không tin. Cho nên tôi cúi đầu, đi theo sát bên người Trần tiên sinh, nửa bước cũng không dám rời đi.
Chính vào lúc chúng tôi sắp ra khỏi sân nhà, cửa đột nhiên bị đẩy ra, chính là bác hai, bác ấy hỏi, sao mọi người trở lại rồi? nhưng đến cũng thật đúng lúc, không thấy bác cả tôi đâu rồi.
Tôi vừa nghe, trong lòng đã nghĩ, xong rồi! liệu có phải giống bố tôi, bị bắt vào trong quan tài không?
Trần tiên sinh hỏi, đã có chuyện gì?
Bác hai nói, sau khi đưa chúng tôi về nhà, lúc quay lại, đã không thấy bác cả đâu, bác hai cho rằng bác cả đi vệ sinh, nên ở lại trong sân đợi một lát, nhưng đợi khoảng hơn mười phút, cũng chưa thấy về, bác hai nghĩ, cho dù đi vệ sinh, đáng ra cũng phải xong rồi, nhất định là đã xảy ra chuyện. cho nên, đi tìm xung quanh, vẫn không thấy người, chuẩn bị quay về lấy cái gậy, lúc vào sân, thì nhìn thấy chúng tôi.
Trần tiên sinh cúi đầu suy nghĩ, nói, lấy gậy cũng vô dụng, mỗi người cầm một chiếc giày.
Nói xong, Trần tiên sinh như đang diễn ảo thuật, lấy ra hai chiếc giày trong ngực, đưa cho tôi và bác hai mỗi người một chiếc, nói:
- Đây là giày âm, nếu gặp phải thứ không sạch sẽ, mọi người lấy thứ này ‘đập’ nó,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-trong-giu-giac-mo/167424/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.