Branwell Mannering, bá tước thứ năm dòng họ Mannering nằm tựa đầu lên cánh tay, đăm chiêu nhìn đình màn màu hồng trên chiếc giường lộng lẫy của tiểu thư Claire.
Người đàn bà bên cạnh chàng thở dài như muốn kéo sự chú ý của chàng trở lại mình. Thấy chàng vẫn lạnh nhạt với thủ pháp tinh vi ấy , ả quay ra vuốt ve đám lông sẫm loăn xoăn trên vằng ngực trần của chàng .
− Bran, anh yêu , sao thế anh ? Anh nghĩ ngợi gì vậy ? Em chẳng ra gì sao?
Ả thừa biết là mình ra gì lắm chứ , nhưng ả cứ muốn chàng phải nói ra điều này.
Chàng đưa cặp mắt xanh ngắm nhìn khuôn mặt kiều diễm, rồi chiếu thẳng vào đôi mắt nâu sáng của ả.
− Sao lại "chẳng ra gì" được sau một cuộc thể hiện như thế? Em bao giờ cũng rất tuyệt.
Đó chính là vấn đề. Chàng luôn có cảm giác cô ả đang đóng trò!
Ả lướt đôi vú trẻ trung, rắn chắc lên thân thể chàng và vắt một chân qua người chàng. Ả cảm thấy con vật đàn ông của chàng cứng lên dưới đùi mình và lấy làm thích chí, hài lòng bởi quyền lực của ả. Chàng vòng một tay qua người ả, tay kia ấn lên mông, ép sát ả vào mình.
− Yêu em lần nữa đi, Bran, - ả thì thầm. - Môi chàng ấp lên môi ả và lưỡi chàng cũng đang tìm đường đi của nó như cái vật căng cứng giữa háng chàng. Chẳng cần rào đón, cũng chẳng cần vuốt ve mới được sự ưng thuận. Branwell Mannering không phải mất chút hơi sức nào cho những trò mở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-tinh-cua-thuyen-truong/191392/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.