Hôm đó là ngày chủ nhật, mùng 5 tháng 11, tàu Bermudian cập bến cảng Southampton, nước Anh.
Kate đứng bên Ellen ở đuôi tàu, người quấn chặt trong tấm áo choàng ấm áp. Gió lồng lộng bao quanh họ . Họ đứng im lặng, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng. Kate vui sướng nhìn bến cảng nhộn nhịp, tươi sáng với cầu tàu bằng gỗ ván chắc và dãy cửa hàng cưả hiệu xây bằng những tấm phên kiểu Tudar màu nâu . Bà Prembble ngắm thành phố cảng nơi bà đã sống cho đến khi theo phu nhân Newburuy ra đi, để rồi, sau cái chết cuả bà bạn quý tộc, bà đã trở thành gia sư cuả Kate!
Bà đã tiếc nuối khi phải rời Bermuda, nhưng giờ đây, gặp lại mảnh đất Anh yêu dấu, lòng bà rộn lên một niềm vui chứa chan thầm lặng . Chỉ có một ý nghĩ đâm nhói vào óc bà rằng Kate giờ đây lại trong vòng nguy hiểm .
− Con chẳng nhìn thấy cha đâu cả, cô Nell.. Cha có thể ở đâu được nhỉ ? - Kate thốt lên ra chiều lo lắng .
− Cầu chúa ban phúc cho con, cô bé ! cô nghe noi la chúng ta về chậm mất 1 tuần . Chắc hẳn ngày nào ông ấy cũng cử ngươìi tới xem tàu đã cập bến chưa. Do vậy, chắc hẵn ông ấy đã, biết tin và thể nào cũng ra ngay bây giờ thôi ! - Nell an ủi .
− Nhưng trang trại có xa Southampton lắm đâu, con nhớ như vậy mà, - Kate cãi.
− Con nhớ à ? Hồi ấy con còn tí tẹo . Nhưng mà đúng đấy, trang trại không xa đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-tinh-cua-thuyen-truong/191391/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.