Công nương Moravia đứng giữa tấm thảm hoa trong căn phòng khách sạn, lo lắng nhìn người anh trai đang say sưa rít tẩu bên cửa sổ. Nàng lúc lắc những lọn tóc quăn mềm.
− Em sợ lắm, Alban. Nhỡ chất bột đó tác dụng quá nhanh thì sao? Nhỡ ông ta lăn quay ra trước khi em kịp rời đi thì sao?
− Mora, em yêu, em quá lo đấy thôi- Alban nói và bước lại, kéo sát cô em gái vào mình. Môi y áp lên môi ả, dịu dàng, say đắm, như bao lần họ vẫn hôn nhau- Lẽ nào anh lại để em hứng chịu hiểm nguy? Chúng ta buộc phải chọn con đường này để được sống bên nhau trong ngôi nhà cuả mình. Chúng ta cần có tiền, em ạ. Đêm nay, thời cơ cuả chúng ta sẽ tới. Vì mọi người đều giả trang, sẽ không ai nhớ kẻ nào đứng gần khi ông ta ngã xuống. Ma quỷ cũng chẳng thể nghi ngờ! Walepole bảo là ông ta mắc chứng bệnh gut đã nhiều năm nay.
− Em yêu anh, Alban. Em có thể làm tất cả vì anh!- Ả ngước nhìn y, thốt lên.
− Anh cũng vậy, Mora- y nói, bàn tay tìm đến ngực ả và bóp chặt lấy bầu vú nở nang cuả ả với một sự thèm khát dữ dội, bất ngờ. Giữa họ bao giờ cũng vậy. Những cơn hứng tình dội lên vào bất kỳ thời điểm nào. Nhưng lần này, Mora đẩy Alban ra.
− Làm sao em tin được anh không làm thế này với những người đàn bà khác!
Y cười và dịu dàng ôm lấy ả.
− Mora, cha mẹ đã không công bằng khi cứ một mực khép chúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-tinh-cua-thuyen-truong/1415228/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.