Chàng đó, con người mà nàng đợi chờ, mơ tưởng, thù hận, khát khao! Chàng đứng ngay trước mặt nàng, một người đàn ông bình thường, không đẹp trai hơn Bá tước Mirabel bên cạnh nàng, và ga lăng cũng chẳng bằng một nửa, vậy mà toàn thân nàng bỗng run rẩy, tâm hồn như bay bổng và đôi mắt vụt ngời sáng long lanh.
− Branwell!- Nàng thốt lên, đứng lặng, không thể rời mắt khỏi khuôn mặt chàng.
− Chào phu nhân!- chàng nói kiểu cách, nâng tay nàng lên môi và nàng cảm giác như da mình cháy bỏng qua lớp găng tay.
Rồi ánh mắt chàng chuyển qua Bá tước Mirabel.
− Bá tước, cám ơn ngài đã tháp tùng vợ tôi.
− Rất mừng gặp lại ngài, bá tước Mannering. Xin khỏi có lời cám ơn, vì tôi rất lấy làm vinh hạnh được đi bên phu nhân cuả ngài.
− Ngài Mirabel có nhã ý dẫn em đi xem bói bài- cuối cùng, Kate cũng tìm được lời để nói.
− A, thế ông Ludlow và ông Wilson đâu?- Bá tước hỏi bằng một giọng không lộ cảm xúc.
Mirabel cười.
− Hai vị ấy còn đang mải bàn luận chính trị đằng kia. Nhưng tôi cũng phải quay vào đây. Công nương Moravia đang đợi tôi. Xin bà thứ lỗi nhé.
Anh ta nói nhẹ nhàng, nghiêng mình chào Kate và bỏ đi.
Branwell nắm lấy cánh tay nàng, kéo ra ngoài.
− Anh đưa em đi đâu vậy?- Nàng ngạc nhiên hỏi.
− Về nhà, thưa phu nhân. Đây không phải chỗ mà tôi muốn thả cho vợ tôi vui thú, nhất là với sự kèm cặp cuả Bá tước Mirabel- chàng gằn giọng.
− Thật là quá quắt- Kate giằng tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-tinh-cua-thuyen-truong/1415227/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.