Luân Đôn – 1862
Một đêm đáng yêu để chết.
Hoàng hôn tàn dần cũng là lúc những chùm bông tuyết nặng nề bắt đầu rơi xuống từ bầu trời không sao. Mọi thứ tồi tàn, xấu xí và bẩn thỉu trên những con phố đông đúc của quận Whitechapel sẽ sớm bị vùi chôn trong tấm chăn lông trắng. Những bông tuyết nhảy múa, xoay xoay quanh ngọn đèn đường, khiến ánh sáng của chúng yếu đi thành một vầng sáng mờ mờ.
Jenny O’Flaherty kéo chiếc khăn trùm lên mái tóc đen mượt, cúi đầu và rảo bước. Vẻ đẹp chói lòa của tuyết không làm cơn gió ngừng cắn những chiếc răng lạnh băng qua tấm khăn đã sờn của cô. Cô chưa bao giờ hăm hở trở về căn hộ tồi tàn mà cô đang chia sẻ cùng với ba cô gái khác như lúc này. Cô sẽ sớm được ngồi trước lò sưởi với một bát cháo yến mạch để làm ấm đôi tay và cả cái bụng của mình.
Khi một tên hầu xô cô ra khỏi đường để bà chủ của gã có thể đi qua, Jenny liếc ánh mắt khao khát về phía đôi găng tay da dê sang trọng của người phụ nữ đó. Công việc của người thợ may mười lăm tiếng một ngày khiến những đầu ngón tay cô nhức nhối và đau buốt. Trong những đêm lạnh giá thế này, thỉnh thoảng chúng nứt nẻ và chảy máu, khiến cô bật khóc.
Cô ngẩng cằm lên và gạt bỏ cảm giác tự thương hại. Người mẹ già thân yêu của cô, Chúa an ủi linh hồn bà, đã luôn động viên cô hãy xem như mình vẫn là người may mắn. Không một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-tinh-bong-toi/2338001/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.