Một ngày đáng yêu để chết.
Những bông tuyết rơi xuống từ bầu trời hừng đông, phủ một màu trắm lên bãi cỏ công viên. Thật dễ dàng để Julian Kane tưởng tượng ra tấm khăn phủ tinh khôi đó sẽ như thế nào khi lấm tấm máu của anh.
Tiếng cười ầm ĩ của anh nhạo báng âm thanh im ắng của những bông tuyết rơi, “Cậu thấy thế nào, Cubby, bạn của tôi? Chúng ta sẽ hát vài đoạn đồng ca sôi nổi của bài ‘Cô Gái Tôi Bỏ Lại Sau Lưng’ để khích lệ chúng ta tiến lên giành chiến thắng chứ?” Anh vấp vào một mô đất, buộc phải tỳ mạnh cánh tay hơn nữa trên bờ vai rộng của bạn mình, “Có lẽ ‘Đánh Ngã Người Đàn Ông’ sẽ phù hợp hơn”.
Cuthbert vẹo người sang bên phải, vật lộn để giữ cân bằng với cả Julian và chiếc hộp gỗ dái ngựa cắp dưới cánh tay kia. “Mình thấy nên thôi thì hơn, Jules. Đầu mình nhức kinh khủng. Mình không thể tin mình đã để cậu lôi kéo vào chuyện này. Phụ tá kiểu gì lại để cho người đấu chính ra ngoài cả đêm và say xỉn trước mặt trận đấu súng tay đôi cơ chứ? Cậu nên để mình đưa cậu lên chuyến tàu quay lại Mỹ khi vẫn còn thời gian.”
Julian lắc lắc một ngón tay quở trách với anh, “Đừng cau có. Nếu mình muốn bị mè nheo, mình đã kết hôn rồi.”
Cuthbret thốt ra một tiếng khịt mũi than vãn, “Nếu cậu có lý trí để yêu và kết hôn với một cô nàng không may nào đó, Wallingford sẽ không bắt gặp cậu dụi vào tai vợ đính hôn của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-tinh-bong-toi/2337999/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.