Anh đã không nhận ra cô.
Julian Kane nhìn thẳng vào cô bằng chính đôi mắt đen cháy rực, đôi mắt đã ám ảnh những giấc mơ của cô trong năm năm qua và biểu lộ không gì hơn ngoài một chút thích thú mơ hồ. Hay đó là sự khó chịu?
Rõ ràng thời gian họ ở bên nhau có quá ít ý nghĩa với anh nên gần như anh không nhớ ra cô. Và vì sao anh phải nhớ cô nhỉ? Portia nghĩ. Kể từ khi anh ra đi đến nay, anh có thể đã có hàng tá – cô liếc trộm một ánh mắt cay đắng về phía cô nàng tóc đen đẫy đà vẫn bám chặt lấy tay anh – không, cả một tập đoàn đàn bà quá sốt sắng giúp xóa bỏ cô khỏi khí nhớ của anh. Tại sao anh lại nhớ đến một cô bé mười bảy tuổi lập dị cứ đỏ mặt, lắp bắp và tự quăng mình vào anh mỗi lần anh bước vào một căn phòng nhỉ?
Khi nỗi đau ban đầu qua đi, Portia phải cố gắng kiềm chế cơn thịnh nộ. Bất chấp lời nó kiêu hãnh với Adrian rằng cô không còn là một đứa trẻ nữa, cô không muốn gì hơn là ném chiếc mũ xinh xắn của mình xuống sàn nhà và giẫm lên nó.
“Mắt Sáng?” Julian thì thầm, khuôn mặt đẹp trai chứa đầy vẻ sửng sốt và bối rối.
“Đừng gọi tôi như thế”, cô quát, bỗng nhiên cảm thấy khinh miệt biệt danh thân thiết đó. Nếu anh thử véo mũi cô, cô sẽ cắn vào những ngón tay của anh.
Anh tuyệt vọng liếc nhìn xung quanh, như thể vừa mới nhận ra sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-tinh-bong-toi/2337994/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.