“Anh phải làm gì để giữ em an toàn khỏi em trai anh? Khoá em lại trong một tu viện chăng? Ít nhất nó không thể đặt chân lên vùng đất thánh”. Adrian lần nữa tạo ra một đường mòn mới trên tấm thảm Aubusson sang trọng chạy suốt chiều dài phòng khách. Nhìn những quần thâm bên dưới mắt anh và thực tế rằng anh vẫn mặc chiếc quần, áo sơ mi, và áo ghi-lê nhàu nát từ đêm hôm trước, anh có vẻ như chưa hề chợp mắt từ khi đưa Portia về nhà.
“Có lẽ chúng ta nên hỏi thăm xem ông anh họ Cecil của em có còn đang ở trong chợ hôn nhân tìm kiếm một cô dâu hay không”, Caroline đề nghị, nhắc đến ông anh họ giống như con cóc đã từng đề nghị dập tắt tính ương bướng của Portia bằng những nắm đấm của mình.
Cả Adrian và Portia điều há hốc miệng nhìn cô kinh ngạc. Khi cô hồn nhiên nháy mắt với họ và nói thêm, “Hoặc dì Marietta có thể cần một người bầu bạn”, họ nhân ra cô chỉ đang đùa thôi. Cô ngồi trong một chiếc sô-pha bọc gấm thiêu kim tuyến, trong lòng là Eloisa. Đứa bé tóc màu mặt ong có vẻ đang có nguy cơ nuốt mất chuỗi ngọc trai đắt giá Adrian tặng Caroline vào lễ kỷ niệm ngày cưới lần thứ ba của họ.
Ánh nắng chiều yếu ớt xuyên qua những khung cửa sổ mái vòm cao của văn phòng rộng mênh mông. Potria đã cố gắng trì hoãn cuộc thảo luận này nhiều giờ, đầu tiên là bằng cách giả vờ ngất xỉu trong xe trên đường về nhà, sau đó lấy cớ kiệt sức với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-tinh-bong-toi/2337990/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.