“Chết tiệt!” Julian thốt ra khi Valentine ẻo lả lướt xuống cầu thang, trông như một thiên thần với mái tóc bạch kim búi cao trên đầu và đuôi váy trắng như tuyết thướt tha sau lưng.
“ À, chúng ta đang bị áp đảo về số lượng và đang ở trên đất của cô ta.” Anh liến ra sau lưng, đó số bước chân đến cửa, “ Anh phải đưa em ra khỏi đây.”
Sự xuất hiện vương giả của Valentine tách những người đang khiêu vũ khác ra như một tảng băng nổi của Bắc cực. Portia đã cố gắng quên ả là một phụ nữ xinh đẹp mê hồn, nhưng khi ả lướt về phía họ với đôi giày khảm châu báu gần như không chạm vào sàn nhà đá hoa, Portia cảm thấy mình co lại thanh một con quỷ lùn mập béo và thô kệch.
Valentine dừng ngay trước mặt họ, ánh mắt thâm hiểm của cô ta bắn qua bắn lại giữa sợi dây xích và cái vòng cổ, “ Và cái này là cái gì, moncher(1)?", cô ả hỏi, ánh mắt khing bỉ của cô ta quét qua Portia. “ Một món quà? Anh đã chán sức quyến rũ của con mèo con này và rốt cuộc quyết định để cô ta cho em à?”
(1) Tiếng Pháp: Anh yêu
“ Anh e là không”, Julian trả lời, cuộn sợi dây quanh nắm đấm và kéo Portia về bên cạnh anh, “ Ngược lại, anh đã quyết định giữ cô ấy cho mình”.
Valentine mím đôi môi đỏ mọng thành một cái bĩu môi quyến rũ, “ Anh không cần phải trở nên háu ăn như thế. Nếu em bắt được một con vật xinh xắn như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-tinh-bong-toi/2337975/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.