Portia mở mắt và thấy một đội hợp xướng trên thiên đường gồm những tiểu thiên sứ đang cười rạng rỡ với cô. Chúng ngồi ghé trên những đám mây trắng bồng bềnh trong bầu trời xanh ngắt, những ngón tay nhỏ mũm mĩm của chúng đang búng trên những dây đàn lia.
“ Ôi, Chúa đáng kính”, cô thì thầm. “ Mình chết rồi”.
Cô áp một bàn tay vào miệng. Có lẽ lúc này không phải thời điểm không ngoan nhất để bắt đầu chửi rủa.
Đội tểu thiên sứ từ trên cao cười điệu đà với cô, làm sâu thêm lúm đồng tiền trên những gò má hồn đào. Linh hồn của cô có lẽ đang ở trên một đám mây trong góc thiên đườn nho nhỏ rực rỡ này, nhưng cơ thể co có thể đang nằm giữa cái sân nhỏ ngập đầy cỏ dại của Trang viên Chillingworth thành một đám bầy nhầy tay chân vặn xoắn vào nhau. Ít nhất Julian không phải chịu mọt kết thúc thê thảm của cái chết như thế, cô nghĩ với một tiếng thở dài khe khẽ. Sau khi làm cô ngã nhào xuống mồ của mình, anh có thể đứng phắt dậy, phủi bụi áo khoác, và quay lại Luân Đôn tìm mọt quán rượu mới và một trò chơi khoác lác khác.
Tức tối không chịu được với sự vui vẻ của đội tiểu thiên sứ, cô giật ánh mắt ra khỏi chúng.
“ Ôi, Chúa đáng kính”, cô nói lần nữa, lần này với một biểu cảm hoàn toàn khác hẳn.
Hình ảnh chào đón mắt cô rõ ràng là quá tà giáo về bản chất. Một sinh vật khiêu dâm nhất – nửa đàn ông và nửa thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-tinh-bong-toi/2337974/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.