“Tôi biết anh vẫn luôn không yên tâm Tô Kiến Định nhưng Lê Quốc Nam đã mang anh ấy đi rồi, cụ thể ở chỗ nào thì tôi vẫn chưa tìm được, đợi tôi tìm ra sẽ đi gặp anh ấy..” Nói lải nhải cả một buổi chiều, hai mắt Hoắc Hải Phong đỏ rực đi ra từ biệt thự Tường Vi.
Quần áo trên người còn dính bùn đất, cả người cực kỳ nhếch nhác.
“Sếp, cũng sắp đến giờ rồi, chúng ta nên xuất phát thôi” “Ừ” Anh nhìn hoa tường vi được trồng khắp sân lần cuối cùng, quay người lên xe, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Thân thể Tô Kiến Định ngày một chuyển biến tốt lên nên khuôn mặt tươi cười của Tô Quỳnh Thy và Lê Quốc Nam cũng dần dần nhiều hơn, tất cả đều đang phát triển theo hướng tích cực. Mai là ngày Tô Kiến Định được xuất viện.
Bây giờ, bụng Tô Quỳnh Thy đã to hơn rất nhiều nên có nhiều việc không thể làm thuận lợi nữa. May mà trong nhà có một bác sĩ, tất cả những việc cần tránh đều biết rõ ràng, cuộc sống mang thai của Tô Quỳnh Thy cũng coi như thoải mái hơn.
Vào buổi tối, vì chào mừng Tô Kiến Định về nhà vào ngày hôm sau nên bọn họ bận bịu hơn nửa buổi để sắp xếp nhà cửa, rốt cuộc cũng không biết ngủ từ lúc nào. Hai người nằm trên thảm ở phòng khách ngủ đến nghiêng lệch xiêu vẹo.
May mà bởi vì Tô Quỳnh Thy mang thai nên cả nhà đều trải thảm, đặc biệt trong phòng khách còn trải một tấm thảm nhung dài trắng như tuyết, nằm trên đất cũng không thua gì ở trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-tinh-bi-mat-cua-hoac-tong/1746522/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.