*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tôi nghe xong mà âm thầm đổ mồ hôi. Nếu vừa rồi âm hồn của Hoàng Cần Thần có một chút xíu lòng muốn hại tôi, thì lúc này đây cũng không biết tôi đã chết mấy lần rồi nữa. Đinh Nhất thấy tôi đứng sững ở nơi đó không nói lời nào, bèn vội hỏi tôi làm sao vậy? Tôi xua tay rồi nói với anh3ta: “Tôi không sao. Thật ra vừa rồi âm hồn của Hoàng Cần Thần dẫn tôi đến đây. Ông ta nhờ tôi tìm đồ đệ của ông ta, nói cho đồ đệ ông ta biết tin mình đã chết.”
Đinh Nhất nghe vậy thì cau mày lại: “Cậu đồng ý với ông ta rồi ư?”
Tôi gật đầu: “Ừ, chuyện nhỏ không tốn sức gì, tại sao lại không chứ?” Đinh Nhất há miệng, muốn nói gì đó, nhưng có thể là suy xét đến hoàn cảnh bây giờ không thích hợp lắm, vì vậy anh ta chỉ thở dài rồi bảo: “Trước hết cứ đi xuống đã rồi nói sau. Mấy người chú Lê còn đang chờ ở dưới kìa.” Tôi bèn hỏi anh ta: “Bên phía chú Lê có thu hoạch gì không?” Đinh Nhất1lắc đầu:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-tim-xac/852648/chuong-1844.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.