"Chuyện quyết định vậy đi, cậu tìm cơ hội dẫn lão đại của chúng ta đi, tôi cũng muốn xem là ai kiêu căng như vậy, dám ra tay với lão đại của chúng ta!".
Trần Bình còn chưa kịp nói, Sư Chẩn Thiên đã ra quyết định. Thấy ánh mắt kiên định của Trần Bình, Lăng Vân Tiêu cũng gật đầu. “Vậy thì... cũng được!” Lăng Vân Tiêu cũng muốn nhanh chóng giải quyết việc này. Nói không chừng còn có thể tìm hiểu nguồn gốc, trực tiếp tìm ra thế lực đứng sau Lâm Phi Dương rốt cuộc là ai.
“Đúng rồi... gần đầu tôi nghe nói Kiếm Vân Tông rất không an phận”
Lăng Vân Tiêu không nhịn được nhỏ giọng nói. Anh ta cũng sợ sẽ có người tại vách mạch rừng của Kiếm Vạn Tông quanh đây. “Người cậu nói là mấy kẻ lập trạm cản người ở cổng thành sao?"
Trần Bình cười tủm tỉm nói.
Nghe vậy, Lăng Vân Tiêu gật đầu.
“Tôi không biết bọn họ tìm ai, với cả người nói bọn họ còn xảy ra tranh chấp với người ta ở cổng thành, còn giết một người mổ heo... chuyện cụ thể thì tôi không rõ
Lăng Vân Tiêu cũng cực kỳ bất mãn với chuyện này, mặc dù anh ta chẳng có quan hệ gì với người mổ heo kia, nhưng trong lòng cũng có chút tiếc nuối.
“Nghe nói có người cầm đao mổ heo, thợ mổ heo muốn lấy lại đồ thì liền trực tiếp bị tên đó giết chết. Anh nói coi sao mà không tức cho nổi?”
Nói đến đây, Lăng Vân Tiêu cực kỳ căm phẫn đập bàn.
“Những người của tông môn này đúng là quá kiêu căng ngạo mạn, bọn họ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-thua-ke-hao-mon/1694178/chuong-2787.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.