Giang Thiên Tuyết liền có hứng thú, hắn nhịn không được tươi cười nhìn Lý Dũng, dường như cảm thấy rất thích thú với thân phận của Trần Bình.
Lý Dũng thấy vẻ mặt này của đối phương, sắc mặt cũng cảm thấy có chút khó coi, đương nhiên anh ta biết rõ, người này tuyệt đối không đơn giản.
Anh ta càng thêm rõ ràng, mặc dù trên mặt đối phương đang nở nụ cười, nhưng thực tế cũng không hề có nửa điểm muốn cười.
"Thật ra tôi và Trần Bình không tiếp xúc nhiều, tôi chỉ biết anh ta là một người có thực lực không tệ, với cả nhân phẩm cũng không có vấn đề gì lớn."
Lý Dũng run rẩy lên tiếng, trong lòng anh ta cực kỳ thấp thỏm, chỉ hận không thể mau chóng thoát khỏi nơi này.
Thực lực không tệ thật sao? Hơn nữa nhìn cách anh nói chuyện, chỉ hận không thể nhanh chóng rời khỏi nơi này.
"Thực lực không tệ thì sao? Hơn nữa nghe anh nói vậy, thì hẳn anh ta là một người rất tốt.
Giang Thiên Tuyệt nói bằng giọng điệu kỳ quái, cho người ta một cảm giác cực kỳ không ổn.
Lý Dũng đứng ở cạnh yên lặng nhìn anh ta, lập tức không dám nói chuyện, chỉ dám thở dài, chờ đợi đối phương tiếp tục lên tiếng.
"Rốt cuộc là anh ta có đắc tội người của chúng tao hay không, cũng không phải loại rác rưởi như mày có thể định đoạt, mày tranh thủ ngậm mồm lại cho ông, bây giờ còn chưa đến phiên mày dạy tao phải làm thế nào"
Giang Thiên Tuyệt đột nhiên lên tiếng, Lý Dũng bị dọa đến nỗi cả người run lên.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-thua-ke-hao-mon/1694163/chuong-2772.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.