*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nhóm hộ sĩ xung quanh không khỏi ngạc nhiên trước cảnh tượng này, họ cũng không ngờ thần y nhỏ còn có vấn đề ở thận.
Càng không nghĩ rằng, vẫn còn có bệnh mà thần y không chữa được! “Bệnh của tiểu thần y được một người thường trị cho à?”
“Người nọ đến từ đâu? Anh ta có lai lịch gì?”
Sau khi mọi người nhìn thấy biểu hiện của thần y nhỏ, cả đám cũng lộ ra vẻ cực kỳ khó tin.
Đồng thời mọi người cũng càng hứng thú vê thân phận của Trần Bình kia.
Mấy năm này ai sẽ không bị bệnh chứ? Nếu có thể quen được một thần y, gần như là có được sinh mạng thứ hai.
Thi Phán Phong cũng không quan tâm đến tiếng hò hét của đám người, mà chạy thẳng vào nhà, tin tức này rất quan trọng, cậu ta phải nhanh chóng báo cho cha mẹ.
“Cha, mẹ! Có một người rất lợi hại trị được bệnh cho con!”
Vừa mới vọt vào nhà, Thi Phán Phong đã gấp gáp la to với hai người, nói hết toàn bộ trải nghiệm hôm nay của mình ra.
Cậu ta ném thẳng đơn thuốc lên bàn, trên mặt cũng cười thật vui vẻ.
Cha của Thi Phán Phong là Thi Đắc Thắng vừa nghe thấy lời này, trên mặt lại hiện ra vẻ không vui.
“Thằng nhỏ này, sao có thể tùy tiện uống thuốc người khác cho được!”
“Con có biết lai lịch rõ ràng của người ta chưa? Lỡ như có người ghen ghét thân phận thần y kia của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-thua-ke-hao-mon/1693598/chuong-2207.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.