Mà Mộ Khanh Trần ngồi trong phòng một lúc đã thấy quả buồn chán y bèn quyết định ra ngoài đi dạo. Ngọn núi này tuy không lớn bằng núi Xuy Vũ khi xưa Mộ Khanh Trần từng ở nhưng ở nơi đây lại có rất nhiều người. Ngụy Gia cũng là gia tộc biết hưởng thụ. Từng tòa lầu lớn nhỏ nằm san sát nhau. Thuộc hạ của Ngụy Quân cũng rất nhiều. Từng tốp nam nữ đi đi lại lại khắp nơi. Mộ Khanh Trần không thích ồn ào, sau khi dạo một vòng y tìm thấy một đình hóng gió bên cạnh hồ sen.
Trong đình không có ai.
Mùa đông đã gần kề nên hồ sen chỉ còn lơ thơ vài bông hoa đã héo. Phong cảnh chẳng có gì để ngắm. Mộ Khanh Trần mất hứng quyết định đi về. Từ xa một bóng người bay tới, kiếm trong tay được ánh nắng chiếu vào lóe ra từng tia sáng lạnh.
Mộ Khanh Trần né người qua một bên. Thế kiếm bị hụt, nhưng người đến vẫn không dừng tay liên tục xả những chiêu kiếm sắc bén về phía Mộ Khanh Trần. Y liên tục tránh né chứ không hề đánh trả. Qua được vài chiêu kẻ tấn công đã thấm mệt bèn dừng lại thở dốc.
"Ngươi là ai?"
Cô gái vừa thở dốc vừa hỏi Mộ Khanh Trần.
"Ta là thuộc hạ của Ngụy trưởng lão!"
"Ra là thuộc hạ mà cha ta đang tranh dành với Ngụy thúc?
Thì ra là con gái của Ngụy Quân.
Cô âm thầm đánh giá Mộ Khanh Trần. Tên thuộc hạ này tuy mặc một bộ y phục màu đen không bắt mắt. Vóc dáng tuy có cao ráo nhưng hơi gầy gò. Trông như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-ta-yeu-la-chien-than/951126/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.