Đêm đã khuya mà trong tẩm điện của Ngụy Quân vẫn còn chong đèn sáng rực. Mặc Triều Bạch và Mộ Khanh Trần đã ẩn thân đi vào trong.
"Ắt. ."
Mộ Khanh Trần dùng tay bịt miệng Mặc Triều Bạch để y không phát ra tiếng. Nhưng mà mùi son phấn quá nồng Mặc Triều Bạch khó chịu kéo tay Mộ Khanh Trần ra.
"Ta. . ắt..."
...
Mộ Khanh Trần rụt rè ngậm lấy môi Mặc Triều Bạch. Nhưng Mặc Triều Bạch quá cao Mộ Khanh Trần phải kiễng gót chân lên mới chạm được đến môi y. Bỗng nhiên lại được Mộ Khanh Trần chủ động như thế, Mặc Triều Bạch bất ngờ quên cả việc ắt xì.
Đến khi định thần lại cánh môi đỏ tươi của Mộ Khanh Trần đã rời khỏi, thay vào đó y đã dùng khăn của mình làm một lá chắn che mũi Mặc Triều Bạch lại. Khuôn mặt Mặc Triều Bạch đã được che lại bằng chiếc khăn, chỉ chừa lại đôi mắt sáng như sao của hắn đang ủy khuất nhìn Mộ Khanh Trần.
"Ta còn chưa kịp thưởng thức!"
"Làm xong chính sự ta sẽ để huynh thoải mái thưởng thức."
Mộ Khanh Trần dụ dỗ Mặc Triều Bạch như đang dỗ dành một đứa trẻ đòi ăn kẹo.
Không khí tràn ngập mùi rượu và mùi son phấn. Chính là cái mùi làm cho Mặc Triều Bạch không thể chịu nổi. Ngụy Quân chỉ mặc một chiếc quần dài, ngồi trên ghế tay ôm Tiểu Thúy trong ngực. Tiểu Thúy này lúc chiều còn giận hờn đòi hầu hạ "Ngụy Tào". Vậy mà giờ lại vui vẻ ngồi trong lòng Ngụy Quân. Thật là huynh đệ tình thâm. Phụ nữ cũng có thể "dùng" chung.
Dưới nền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-ta-yeu-la-chien-than/951125/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.