“Mặc Triều Bạch”“Người lại đi đâu rồi?”Mộ Khanh Trần tỉnh dậy đã không cảm thấy vòng ôm ấm áp của Mặc Triều Bạch.Trông thấy bên cạnh có một bộ y phục mới đã được gấp gọn gàng.
Mộ Khanh Trần mặt bộ y phục đó vào.
Hoàn toàn vừa vặn với cơ thể của y.Còn là màu xanh mà lúc trước Mộ Khanh Trần hay mặc.Mặc Triều Bạch trước khi đi vẫn còn chu đáo tìm cho Mộ Khanh Trần một bộ y phục mới vì bộ hôm qua Mộ Khanh Trần mặc đã bị hắn xé nát rồi.“Ta đây”Mặc Triều Bạch toàn thân mang theo sương lạnh ngay lập tức xuất hiện.
Hắn ôm lấy Mộ Khanh Trần, bàn tay lạnh lẽo của hắn làm Mộ Khanh Trần giật mình.“Đi đâu về mà cả người lạnh như thế?”Mộ Khanh Trần nắm tay Mặc Triều Bạch xoa xoa.Hắn không trả lời mà ngồi xuống ghế sau đó để Mộ Khanh Trần ngồi trên đùi mình.“Sao không ngủ thêm một lát, hôm qua ta làm ngươi mệt như thế”Mộ Khanh Trần đánh nhẹ vào ngực Mặc Triều Bạch.“Người còn dám nói.”Biết Mộ Khanh Trần còn ngượng ngùng, Mặc Triều Bạch cũng thôi không nói về vấn đề nhạy cảm này nữa.“Bộ y phục này thế nào? Mặc có thoải mái không?”“Rất thoải mái.
Nhưng sao người lại chọn màu xanh?”“Vì lúc trước trông thấy ngươi chỉ toàn mặc y phục màu xanh.
Nên ta còn tưởng Khanh Trần thích màu này.
Không thích sao? Vậy ta dẫn ngươi đi tìm bộ khác!”Mặc Triều Bạch ôm Mộ Khanh Trần đứng dậy.Mộ Khanh Trần thấy hắn như thế bèn gấp gáp giải thích.“Không ta rất thích.
Chỉ là không ngờ người vẫn còn nhớ”“Những chuyện liên quan đến Khanh Trần sao ta có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-ta-yeu-la-chien-than/951121/chuong-33.html