Lúc này Mộ Khanh Trần mới nhớ ra tên trưởng lão đã bị nhốt trong kho củi một ngày.
Cần phải thẩm vấn hắn ngay tránh cho đêm dài lắm mộng.Nhưng khi Mộ Khanh Trần ngồi dậy thì tấm chăn trên người cũng rơi ra.
Lồng ngực trắng nõn lập tức phô bày trước mắt Mặc Triều Bạch.
Như thế vẫn chưa là gì, trên lồng ngực lại còn chit chít những vết hôn sâu.“Mặc Triều Bạch”“Ta lập tức xuống làng mua cho ngươi một bộ y phục mới”Người đã biến mất.Trưởng lão bị nhốt một ngày trong kho củi vết thương không có đại phu chăm sóc nên đã máu đã khô thành màu đen.Mặt y đã trắng bây giờ lại còn rất xanh xao, tiều tụy.Hôm qua Mặc Triều Bạch tuy đã đánh gã bị thương nhưng cũng chẳng quan tâm mặt mũi hắn tròn méo ra sao.
Đến bây giờ nhìn kĩ lại thấy có phần hơi quen mắt.Mộ Khanh Trần vừa vào cửa đã trông thấy vài vết xăm nơi cổ gã.
Mơ hồ đã bắt đầu nhìn rõ hình dáng giống như một bông hoa.Mộ Khanh Trần kéo một chiếc ghế ngồi xuống.“Ngươi giữ chức vụ gì trong Sơn Hà Cung?”“Sơn Hà Cung là cái quỷ gì? Ta không biết”“Vậy có một chuyện ngươi nhất định phải biết?”Trưởng lão vẫn không hề e sợ Mộ Khanh Trần.“Chuyện gì?”“Các ngươi bắt phụ nữ về làm gì?”“Ta bế quan lâu rồi nên thiếu thốn, muốn bắt bọn họ về”chơi””“Chát”Một cái tát giòn giã lên má gã trưởng lão.Gã trưởng lão bị đánh đau nhưng lại không để ý mà nhìn Mộ Khanh Trần bằng con mắt âm tà.“Sao nào? Ngươi chưa”chơi”bao giờ sao? Có cần ta dạy ngươi không?khà..
khà”“Bụp”Cú đánh vào ngực khiến gã nằm ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-ta-yeu-la-chien-than/951116/chuong-28.html