Đất trời nghiêng ngả. Mộ Khanh Trần đã bị áp xuống giường. Mà Triều Âm ở trên đang nhìn xuống y với con mắt thèm thuồng của loài dã thú. Sức lực không còn Mộ Khanh Trần lạnh lùng nhìn Triều Âm.
"Ngươi đã bỏ gì vào trong rượu?"
"Chỉ là một ít thuốc để Khanh Trần tạm thời ngoan ngoãn một chút thôi"
Vừa nói Triều Âm vừa dùng tay vuốt ve khuôn mặt trắng nõn, vì tức giận mà trở nên đỏ hồng của Mộ Khanh Trần. Ánh mắt Mộ Khanh Trần càng thêm lạnh lẽo.
"Ngươi muốn làm gì?"
"Như thế này mà Khanh Trần vẫn còn chưa hiểu ta muốn làm gì sao?"
Tay Triều Âm đã dời đến bờ môi của Mộ Khanh Trần. Ngón tay hắn lần theo viền môi căng mọng của y, tiếng hít thở của Triều Âm bắt đầu dồn dập.
"Ta luôn thắc mắc bờ môi này đã từng được người khác chạm qua hay chưa?"
Mộ Khanh Trần điếng người mắng chửi Triều Âm.
"Triều Âm! Ta tưởng ngươi là một người đàng hoàng. Ai ngờ ngươi chính là kẻ điên!"
Triều Âm cười to.
"Ha. . ha...ha. . Khanh Trần nói ta điên. Được ta sẽ điên cho ngươi xem"
"Xoẹt!"
Hắn xé bỏ vạt áo ngoài của Mộ Khanh Trần. Trước ngực Mộ Khanh Trần chỉ còn một lớp áσ ɭóŧ mỏng manh màu trắng. Mộ Khanh Trần giật mình không thể nào ngờ Triều Âm lại dám làm loại chuyện này.
"Dừng tay! Ngươi dám động đến ta, ta sẽ để ngươi sống không bằng chết!"
Tay của Triều Âm đã mò đến mơn trớn bộ ngực của Mộ Khanh Trần. Lần đầu tiên trong đời Mộ Khanh Trần nếm trải cảm giác nhục nhã như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-ta-yeu-la-chien-than/951114/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.