Sau khi tìm được khách điếm, Phụng Miên bắt đầu công việc chữa trị cho Mộ Khanh Trần.Lục Thủy đứng ngoài cửa phòng cùng với kẻ mặc giáp bạc.
Y bắt đầu khả năng xã giao của mình.“Ngươi tên gì?”“Ta không nhớ”“Ngươi từ đâu tới”“Ta không biết”“Ngươi thuộc môn phái nào?”“Ta không biết”Lục Thủy bắt đầu lúng túng rồi.“Vậy ngươi biết bọn ta là ai không?”“Ta không biết”“Vậy...! vậy...!“Cuộc nói chuyện giữa hai người đã chấm dứt trong sự lắp bắp của Lục Thủy.Một canh giờ trôi qua cuối cùng Phụng Miên đã hoàn tất việc chữa trị cho Mộ Khanh Trần.
Trán cô đã lấm tấm mồ hôi, Lục Thủy thấy thế bèn khuyên cô đi nghĩ ngơi.Sau đó y đi tìm tiểu nhị dặn đầu bếp nấu một bát cháo và một vài món ngon cho Mộ Khanh Trần tẩm bổ.Kẻ mặc giáp bạc vào phòng đến nơi Mộ Khanh Trần đang nằm.
Hắn ngồi xuống cạnh giường nhìn đám đuối vào khuôn mặt của Mộ Khanh Trần.Khi hắn vừa mới”sống”lại đã gặp người này ở khu rừng của mình.
Khí tức quen thuộc của Mộ Khanh Trần làm hắn thật sự ngỡ ngàng.Tuy hắn không nhớ mình tên gì, từ đâu tới nhưng hắn vẫn nhớ rõ sứ mệnh của mình là phải tiêu diệt hung thú Hỗn Độn.Nhưng hắn chỉ kịp biết tên Mộ Khanh Trần thì Mộ Khanh Trần lại đột ngột biến mất trước mắt.Đến khi trong đầu hắn nhìn thấy cảnh tượng Mộ Khanh Trần bị Cố Triều đuổi giết, y bèn lập tức xuất hiện.Rõ ràng trong trí não và linh hồn hắn đã liên kết với người này.Mặc dù hiện tại không thể nhớ mình và Mộ Khanh Trần có mối liên hệ thế nào.
Nhưng hắn vẫn tin chắc sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-ta-yeu-la-chien-than/951103/chuong-15.html