Hôm Bạch Ức Quân về núi y đã lập tức giải tán hết chúng đệ tử.
Chỉ gọi Ngọc nhi đến căn dặn thật lâu sau đó Ngọc nhi lau nước mắt rời đi.Trên núi Xuy Vũ bây giờ chỉ còn lại Bạch Ức Quân.Y ngồi ngẩn người rất lâu.Trước đây mỗi lần nghĩ tới chuyện sắp xảy ra Bạch Ức Quân không cảm thấy có gì to tát.Nhưng hôm nay trong lòng đã vướng bận một Mộ Khanh Trần.
Y không còn tâm tư liều chết như lúc trước nữa.Đứa trẻ bơ vơ mất đi gia đình bây giờ lại mất đi sư phụ.
Liệu Mộ Khanh Trần có chịu nổi hay không.
Hàng ngàn câu hỏi ập đến trĩu nặng trái tim y.Mà mặt đất dưới chân bắt đầu có dấu hiệu sụp lún.
Bạch Ức Quân biết Hỗn Độn đang bắt đầu tìm cách thoát ra.Thì ra thoại bản trên giang hồ về hung thú bị chấn dưới ngọn Xuy Vũ là thật.Thuở thiên địa sơ khai tứ đại hung thú hoành hành: Hỗn Độn, Cùng Kỳ, Thao Thiết, Đào Ngột quấy phá giết hại sinh linh khắp nơi.
May mắn trên thiên giới lại xuất hiện vị chiến thần lừng lẫy tên là Bạc Vân.Sau một trận chiến khiến cho trời đất rung chuyển chiến thần đã tiêu diệt được Cùng Kỳ, Thao Thiết và Đào Ngột.
Nhưng lúc này chiến thần đã suy cùng lực kiệt trước khi linh hồn hòa cùng sông núi đã dùng thần lực còn sót lại rót vào bảo tháp trấn yêu của thiên giới nhốt Hỗn Độn vào bên trong.
Sau đó chôn tòa tháp vào sâu trong lòng ngọn cao nhất trên đỉnh núi Côn Luân.Vì thế thiên giới cử một vị thần hạ phàm trông coi đỉnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-ta-yeu-la-chien-than/951098/chuong-10.html