Sáng sớm đến khi mặt trời từ ngoài cửa sổ khách trọ chiếu thẳng vào mặt Mộ Khanh Trần mới tỉnh dậy.Sư phụ y đã về đỉnh Xuy Vũ rồi.
Trên bàn chỉ còn ly trà người đã uống dở, trà vẫn còn hơi ấm.Mộ Khanh Trần cũng thu dọn hành lý rồi đi về hướng Thanh Vân Cốc.Trên đường đi còn ghé tiền trang của Lục Nguyệt Sơn Trang gửi cho Lục Thủy một phong thư, hẹn gặp hắn ở đường vào Thanh Vân Cốc.Lục Thủy dù có hơi ngô ngê một tí nhưng bản tính rất thật thà.
Không như bọn công tử ăn chơi trác táng mắt cao hơn đầu nên Mộ Khanh Trần đã xem hắn như một người bạn.Phi hành trên pháp khí đối với người tu tiên như Mộ Khanh Trần là việc rất đơn giản.
Một giờ phi hành của bọn hắn bằng người thường cưỡi ngựa một ngày.
Nên đến xế chiều Mộ Khanh Trần đã đến Thanh Vân Cốc.
Từ trên không nhìn xuống đã thấy Lục Thủy mặc bộ trang phục đỏ rực đứng đó.
Vừa trông thấy Mộ Khanh Trần, Lục Thủy vẫy tay.“Ta ở đây”“Ta nói này! Ngươi dù sao cũng là nam nhi thân cao bảy thước.
Có thể đổi bộ trang phục nào bớt lòe loẹt hơn không?”Mộ Khanh Trần thu hồi thanh Diệp Tuyết hấp háy mắt nhìn Lục Thủy.“Ta thích màu này thì ta mặc.
Liên quan gì đến nam nhi hay nữ nhi.
Ngươi thật là biết kiếm chuyện”Có một lối mòn nhỏ có lẽ là đường vào Thanh Vân Cốc.
Mộ Khanh Trần thôi không để ý bộ trang phục của Lục Thủy mà đi vào con đường đó.
Lục Thủy cũng tà tà theo sau.Hai bên đường toàn là cây đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-ta-yeu-la-chien-than/951097/chuong-9.html