Xung quanh núi Xuy Vũ đều có trận pháp mà sư phụ tự mình bày bố.
Trên cùng ngọn núi là nơi ở của mọi người lại có thêm một kết giới.
Không ai có thể vào được trừ phi được sư phụ cho phép.
Nhưng mà trên núi nhiều người như thế không lẽ mỗi lần ai ra vào đều phải báo sư phụ.
Người cũng chả rảnh như thế nên sư phụ đã phát cho mỗi người một miếng ngọc màu xanh hình chiếc lá rất to.
Chỉ cần có miếng ngọc này có thể tùy ý ra vào.
Đến khi ta lên núi sư phụ chỉ cho ta một miếng ngọc hình giọt nước màu tím chỉ lớn bằng ngón tay cái.
Lúc nhận được miếng ngọc ta đã hỏi người“Tại sao của sư huynh sư tỷ đều là miếng ngọc to khủng bố còn của con chỉ là giọt nước bé tí teo.
Con không chịu?”Ta nhớ rõ lúc ấy sư phụ vẫn đang đọc thoại bản tên là”Chuyện chưa kể về tình sử chủ nhân núi Xuy Vũ bản đặc biệt”.
Người gấp sách lại rồi gõ vào trán ta“Không lấy thì trả lại cho ta”Sau đó xòe tay ra.“Không trả”Ta cầm miếng ngọc chui vào phòng đóng cửa lại.Tối hôm đó ta nằm mơ thấy mẫu thân.
Người dặn dò ta nhất định phải sống tốt.
Trong giấc mơ ta không ngừng khóc.
Ta mơ màng cảm thấy có người ôm ta vào trong ngực nhẹ nhàng vỗ về lưng ta.
Sáng ra tỉnh dậy bên gối dù chẳng có ai nhưng ta biết sư phụ vẫn luôn dỗ dành ta cả đêm qua.
Khi đó là năm ta chín tuổi.Năm nay ta đã mười bốn tuổi rồi có nghĩa là sư phụ bế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-ta-yeu-la-chien-than/951092/chuong-4.html