“Chánh án đại nhân.”
“… Chánh án đại nhân…”
“Chánh án đại nhân!”
“Ma vật đến rồi, cứu chúng tôi…..”
“Không, anh không phải là chánh án đại nhân, anh cũng là ma vật! Là ma vật!”
“Kẻ phản bội! Kẻ phản bội nhân loại!”
Đầu óc anh như bị một bàn tay thò vào khuấy đảo, đau đến mức muốn nứt ra.
Người đàn ông tóc trắng ôm đầu, không ngừng gào thét lăn lộn trong lồng sắt.
Huyết nhục của anh bị ma khí xâm thực, mọc ra những khúc xương trắng dị dạng. Sự biến đổi đang diễn ra không thể kiểm soát trong cơ thể anh, thay đổi cảm giác, nhận thức, sở thích… tất cả mọi thứ của anh đối với thế giới này.
Cơn khát và đói cùng cực dâng lên trong cơ thể, nhưng xung quanh lại chẳng có gì để làm dịu cơn thèm khát ấy.
Không nước, không thức ăn. Chẳng có gì cả.
Anh như một lữ khách đã đi trong sa mạc rất lâu rất lâu, toàn thân kiệt quệ, có thể ngã xuống bất cứ lúc nào, rồi tan biến thành tro bụi dưới cái nắng thiêu đốt.
Lúc này, anh bỗng nhìn thấy một dòng suối phía trước.
Một dòng suối trong vắt như gương, phản chiếu bầu trời trong xanh. Khiến người ta không khỏi nghi ngờ, không biết đó có phải do quá đói khát mà sinh ra ảo giác hay không.
Con ngươi đỏ ngầu của anh nhìn chằm chằm vào dòng suối, yết hầu chuyển động, anh dùng hết sức loạng choạng chạy tới, quỳ xuống đất, cúi người uống từng ngụm nước lớn.
Không thể diễn tả được hương vị ngọt ngào tuyệt vời của dòng suối ấy, cứ như mưa móc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-qua-duong-han-lai-la-boss-diet-the/5290966/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.