Bàn tay Thẩm Quyết siết chặt.
Các đốt ngón tay dài ngoằn, nhọn hoắt cắm sâu vào trái tim người đàn ông.
Tông Lẫm phát ra một tiếng rên khe khẽ.
Anh vốn đang quỳ một nửa, định thổi cát trong mắt Thẩm Quyết, đối diện với công kích bất ngờ của Thẩm Quyết, phản ứng đầu tiên của anh không phải là né tránh, mà là tay phải nhanh chóng giơ lên, bóp chặt gáy của yêu ma trước mặt này.
“Cậu khôi phục trí nhớ từ khi nào?” Tông Lẫm trầm giọng hỏi.
Ác mộng đã bắt đầu được nửa tháng, anh luôn quan sát Thẩm Quyết, nhưng không phát hiện ra bất kỳ thay đổi lớn nào ở hắn.
Có lẽ là do thiếu niên vẫn luôn rất yên tĩnh – luôn một mình yên lặng ở trong phòng bệnh, khi có người đến thăm thì trông còn giống một sinh vật sống, nhưng khi không có ai đến thăm thì ngồi ngẩn người, so với người thì càng giống một bức tượng với những đường nét tinh xảo trong tay nhà điêu khắc, hoặc là một con búp bê xinh đẹp được trưng bày trong tủ kính.
Thẩm Quyết: “Anh đoán xem?”
Có lẽ vì bị bóp cổ, Thẩm Quyết nói chuyện có chút khó khăn, gần như là những tiếng cười nhạo khàn khàn phát ra từ cổ họng
Đầu hắn bị ép phải ngẩng lên, đôi mắt đen láy nhìn lên bầu trời xanh biếc, nhìn những tòa nhà cao tầng và chim chóc ở phía xa. Một thế giới gần như chân thật trong cảm quan.
Trong thế giới ác mộng này, hắn bị Tông Lẫm cưỡng ép “thiết lập” thành một người bình thường. Trí nhớ phục hồi giúp hắn lấy lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-qua-duong-han-lai-la-boss-diet-the/5290965/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.