Người qua đường gả vào hào môn rồi chỉ muốn nghỉ hưu
Tác giả: Ninh Dực
Edit: Quá khứ chậm rãi
Cảnh cuối cùng là cảnh đêm, tối nay trời đẹp không mây, trăng tròn treo cao, Lệ Tĩnh Vi thở phào nhẹ nhõm, ít nhất sẽ không bị thời tiết làm chậm tiến độ, anh dâu tối nay quay xong cũng có thể về rồi.
Cảnh ngoài điện được bố trí rất đẹp, một cây hoa lê giả lớn đứng sừng sững ở đó, tán cây phản chiếu ánh trăng sáng, cành cây đầy hoa trắng rủ xuống, thấp thoáng gương mặt lạnh lùng của Tạ Tĩnh Uyên.
Đêm nay tiên nhân áo trắng sẽ múa kiếm dưới trăng nhưng vẫn không thể buông bỏ trần tình, không tìm ra cách thăng thiên, cuối cùng khí tức loạn lên thổ huyết, nhớ lại bạn cũ.
Chuyên viên trang điểm đang chỉnh sửa y phục cho Cố Thầm, Lệ Tĩnh Vi thì đang chỉ đạo diễn xuất cho Cố Thầm: "Anh Cố, lát nữa ngài múa kiếm, có thể thể hiện ra một cảm giác cô đơn mơ hồ nhưng không rõ ràng không, dù sao thì, Tạ Tĩnh Uyên không phải người để lộ cảm xúc, nên sự cô đơn của anh ta, cũng chỉ để người ta có thể nhìn thấy một chút từ kiếm pháp, thể hiện qua biểu cảm thì sẽ quá lố."
"Haiz, tôi biết tôi nói hơi huyền bí nhưng đây thực sự là cách thể hiện lý tưởng nhất, nếu anh Cố không làm được cũng không sao, cứ múa một bộ kiếm pháp mạnh mẽ, có mỹ cảm là được rồi."
Cố Thầm không tỏ rõ thái độ, chỉ gật đầu nhàn nhạt: "Tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-qua-duong-a-sau-khi-lien-hon-voi-hao-mon/3701967/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.