Hôm nay là cuối tuần, Sử Tĩnh đã làm xong bài tập, tôi cùng nó ngồicoi tivi. Thằng bé này không thích xem hoạt hình hay phim võ thuật gì,lại đi thích xem phim truyền hình, xem thôi không nói, còn cố tình hânhoan nhìn chằm chằm mấy cảnh tình cảm. Chả biết có phải do trẻ con sởthích quái lạ không, thở dài a, bây giờ ý tưởng của con nít thực sự làmngười ta nghĩ không ra.
Sử Tĩnh vừa xem tivi, vừa hỏi tôi: “Cô ơi, đính hôn là gì?”
Tôi ngáp một cái, trả lời: “À, là hai người ước hẹn sau này sẽ kết hôn, không được đổi ý đó mà.”
Sử Tĩnh mở to đôi mắt hiếu học, lại hỏi: “Vậy cô đính hôn rồi à?”
“Ak, cái này, ha ha ha …” Tôi gãi gãi đầu, có chút ngượng ngùng.
Sử Tĩnh không đợi tôi trả lời, lại tự cố ý nói: “Em nghe nói, chị và Chung Nguyên ca ca sẽ đính hôn.”
Tôi giống như bị nguyên một cái thùng đập vào đầu, một lúc sau mới hoàn hồn, lắp bắp hỏi: “Cái gì, có ý gì?”
Sử Tĩnh nghiêm trang đáp: “Ý là hai người bọn họ ước hẹn sau này sẽ kết hôn, không được đổi ý đó mà.”
Tôi cố nén khó chịu, khóe miệng miễn cưỡng mỉm cười: “Em nghe ai nói vậy?”
Sử Tĩnh: “Ba em với chú Chung gọi điện nói với nhau, em ở cạnh ngheđược, nghe nói chú Chung vì chuyện đính hôn này tháng sau sẽ về nước.”
Tôi cảm thấy đầu óc trống rỗng.
…
Chạng vạng tối Chung Nguyên tới Sử gia đón tôi, tôi lết như một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-khong-vao-dia-nguc-thi-ai-vao/3297363/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.