Con không được quên chính Yura là người giết chết mẹ của con.
Nhớ không, Saito?
* * *
Trước mắt tôi, Khiết vô lực với vũng máu loang trên đầu. Máu đỏ thấm xuống nền nhựa trở nên đen xỉn. Ken cũng bàng hoàng, mặt trắng bệch ra. Tôi đưa tay che miệng, vội vã áp tới nơi Khiết đang nằm.
Chiều tà với ánh sáng nhạt nhoà. Bầu trời dần tối đen. Tôi lay mặt Khiết, khủng hoảng vô cùng:
- Hiểu Khiết! Cậu tỉnh dậy đi! Đừng dọa tớ mà! Tỉnh lại đi!
Chiếc xe máy tông phải cậu hoảng sợ quay đầu bỏ chạy mất dạng. Ngay lúc đó, chiếc Audi màu bạc của nhà Khiết cũng vội vàng đến. Tiếng thắng xe khô khốc ập tới. Chú Hoàng thảng thốt nhìn cảnh tai nạn trước mặt, lập tức ông chạy tới bên chỗ chúng tôi, bế thốc con người vô lực dính đầy máu me kia trở lên xe. Tôi đuổi theo sau, nước mắt tèm lem.
Chú tài xế ngăn tôi lại, trấn an tôi rồi vội vàng cùng tôi đưa Khiết đi cấp cứu. Khiết nằm gối đầu trên đùi tôi ở ghế sau. Máu của cậu tuôn ướt tay tôi, máu đã làm tóc cậu khô cứng. Bờ môi Rùa Ngố trắng không còn một giọt máu. Chiếc xe lao rất nhanh trên đường phố, tôi thoáng nhìn bên ngoài, hình như người tài xế đã chạy vượt đèn đỏ mấy lần. Tay Khiết lạnh lắm! Cậu không phản ứng gì cả. Tôi khóc rất nhiều. Tôi sợ cậu sẽ gặp nguy hiểm.
Khiết ơi! Cậu phải bình an vô sự đấy! Đừng làm tớ sợ mà! Xin cậu!
Băng ca hấp tấp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-giay/2727883/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.