Khi tôi thức dậy một lần nữa, có lẽ là chia ly.
*
**
Jiro khẽ cong môi cười, khả năng chuyện đàm phán đã thành công rồi.
Lúc chúng tôi trở về, Reika còn tận tình ra tới sân bay tiễn. Nàng ôm tôi, ngọt ngào cười, hứa rằng ngày tôi và ma đầu kết hôn, nàng nhất định sẽ tham dự. Thân vương Itsuki vẫn mang dáng vẻ sắc bén lượn lờ, tay nâng thánh vật Tảo Hồi Hồn trong chiếc hộp gấm vàng sang trọng trao cho Reo, còn bông đùa rằng đây là sính lễ của hắn, rốt cuộc có ngày Reo cũng chịu nhận rồi.
Nhưng mà dù sao tôi vẫn không có thiện cảm với gã Thân vương đó.
Điều kì lạ nhất trong cuộc đời Châu Hạ Anh tôi mười bảy năm qua chưa một lần xuất ngoại, sau khi trở về quê cha đất tổ đã có dịp chu du đến tận nước bạn liên minh. Ở thế giới này ở nửa tháng, tôi dần thấy quen thuộc rồi.
Máy bay "cá đuối" lại mất thêm một ngày để bay về Herzlos. Thật ra đóa Tảo Hồi Hồn đó là một đóa tảo biển lớn tầm một chiếc nón tai bèo, cả mặt lá xuyên thấu long lanh như dát vàng, tỏa ra một nguồn ánh sáng mờ nhạt. Để đưa tôi hồi hồn phải dùng cả một đóa mới đủ chế thuốc. Jiro bảo rằng cậu sẽ lén lấy lại một lá để giúp tôi thực hiện tâm nguyện.
Để hồi hồn cho người thực vật như tôi đã tốn gần một đóa tảo, thì một lá tảo đối với Saito Ken bỏ bèn gì?
Bởi vậy, thật ra lá tảo đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-giay/2727424/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.