Vệ Tử cố gắng nuốt trôi miếng bánh, rồi trả lời Ngưu Lệ Lệ: “Em không…”, không ngờ, vừa mới mở miệng nói thì một cơn ho lại bật ra, lại bị sặc vì miếng bánh mất rồi!
Thế nên, cả một phòng khách huyên náo bỗng nhiên bị tiếng ho của Vệ Tử át hẳn đi. Thấy cô ho tới mức tím cả mặt, nước mắt nước mũi giàn giụa, Ngưu Lệ Lệ sợ quá vội vàng gọi người giúp việc mang nước tới.
Uống một ngụm nước, Vệ Tử bịt miệng, cúi người xuống, khó khăn lắm mới ngăn được cơn ho, vội giải thích với Ngưu Lệ Lệ: “Em không có ý định ra nước ngoài, càng không có ý định tìm người dựa dẫm để học cao hơn. Vì em nghe nói học cùng như thế thực ra là phải ngủ cùng giường”.
Cuối cùng thì cũng đã mở được mắt ra, Vệ Tử bỗng phát hiện sự khác thường đang diễn ra: Tất cả mọi người trong phòng dường như đều đang dồn mắt về phía cô, người gần nhất là Ngưu Lệ Lệ cũng đang tròn xoe mắt lên nhìn mình, sắc mặt chỗ xanh chỗ trắng trông thật đáng sợ.
Do cơn ho chấm dứt, máu dồn lên não, Vệ Tử chợt hiểu ra một chuyện, nghe nói Ngưu Lệ Lệ học chuyên ngành Tài chính, ngành này khó mà xin xuất ngoại được, không lẽ cô ấy đã xuất ngoại theo kiểu đi học cùng?!
Hiểu rõ chuyện này, lại nhìn thấy phản ứng của mọi người, Vệ Tử càng chắc chắn rằng suy đoán của mình là chính xác, tiếp đó cô cảm thấy xung quanh rất yên ắng, không biết cô có nên hiểu rằng tiếng ho của mình đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-dep-phai-manh-me/60979/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.