Ngày đầu tiên đi làm, Vệ Tử không cảm thấy xúc động như trong tưởng tượng, vì cô đã bỏ lỡ buổi tiếp đón những người mới vào, sau khi hoàn tất mọi thủ tục, thì được trưởng phòng Phiên dịch Dương Kiệt đích thân đưa đi.
Dương Kiệt đưa cô tới giới thiệu với từng người trong phòng, sau khi nhắc đi nhắc lại nhiều lần mấy lời tự giới thiệu, Vệ Tử cũng về được đến chỗ làm việc của mình.
“Tổ tiếng Anh là tổ lớn nhất, phòng làm việc cũng rộng nhất, từ nay về sau cô sẽ làm việc ở đây.” Nói xong, Dương Kiệt đưa Vệ Tử tới trước mặt một người phụ nữ chừng ba mươi tuổi: “A Phan, xin giao cho cô đồng chí mới này, cô hãy nhanh chóng giúp đỡ cô ấy, cũng là để giảm bớt áp lực công việc cho mọi người. Vệ Tử, từ nay về sau Phan Tuệ là sư phụ của cô, hãy gọi cô ấy là chị Phan.”
Vệ Tử mỉm cười, rồi chào một câu: “Chào chị Phan.” Mẹ cô cũng đã dạy, biết lễ nghĩa thì người ta không trách vào đâu được. Quả nhiên, Phan Tuệ cũng mỉm cười với cô, sau đó giúp cô sắp xếp bàn làm việc, rồi đi lĩnh văn phòng phẩm.
Vệ Tử nghe Dương Kiệt nói mình phải nhanh chóng làm quen với công việc để giảm bớt áp lực cho tổ tiếng Anh, vì thế cực kỳ chú ý, chốc chốc lại hỏi mình nên làm gì, nhưng cả ngày trôi qua, tổ trưởng và chị Phan ngoài việc bảo cô làm quen với quy định thì không sai cô làm việc nào khác nữa, nhìn vẻ không có gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-dep-phai-manh-me/2039023/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.