Âm thanh xì xào nói chuyện, cùng tiếng dép loẹt xoẹt trên sàn, tiếng chiếc xe đẩy hoà vào nhau khiến tôi tỉnh dậy.
Lúc này mới phát hiện ra, bản thân đang ở bệnh viện, ống truyền còn cắm trên tay, thấy bên giường bên, cô y tá còn đang tiêm cho bệnh nhân, tôi vội vàng ngồi dậy hỏi:
- Chị ơi, ai đưa em vào đây ạ?
Chị ta nhìn tô rồi trả lời:
- Chị sao biết được em, bệnh nhân đưa vào đây thì bọn chị sơ cứu thôi.
- Vậy...vậy...bạn em....bọn họ cũng....
- Cái đó em thử ra bên ngoài quầy hỏi xem...còn bọn chị chỉ chịu trách nhiệm khám và kiểm tra thôi, không biết gì đâu.
Tôi nghe vậy liền vội vàng giật ống truyền trên tay ra rồi chạy ra ngoài bàn quầy:
- Chị, cho em biết ai đưa em vào đây được không, hoặc em có 2 người bạn đi cùng, bọn họ có bị sao không ạ?
- 1 ngày có biết bao nhiêu người vào đây, giờ chị hỏi thế thì tôi cũng chịu.
Tôi luống cuống đưa mắt ngó dáo dác nhìn khắp xung quanh, 4 phía đều chỉ là người bệnh và người nhà.
Cùng lúc đấy, 1 giọng nói hốt hoảng của người phụ nữ vang lên:
- Trời ơi, con tôi....con tôi nó làm sao...?
Tôi theo phản xạ quay người lại, nhận ra người phụ nữ ấy là mẹ của Hiếu.
Bà chạy vội về hướng phòng cấp cứu, tôi thấy vậy cũng gấp gáp đi theo.
Lúc này, ở đó có 1 người đàn ông, anh ta thấy bà liền lên tiếng:
- Bác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-den-truoc-thanh-ke-den-sau/2264003/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.