Bảo Cường buông câu chửi thề rồi chẳng thèm đôi co thêm mà bế Yến Nhi ra khỏi nhà. Mở cửa xe, anh ném cô vào ghế sau. Vậy mà cô vẫn nằm im bất động.
Lên xe ra khỏi dinh thự của Thế Quý, gã trợ lí xám mặt đứng cửa.
- Anh giết em đi còn hơn.
Bảo Cường khẽ nhếch miệng lái xe ra cổng. Chị Vinh và Lực chạy lại. Anh mở cửa kính xuống.
- An toàn rồi, bây giờ tôi đưa cô ấy về hay hai người đưa.
Chị Vinh sợ lại bị bắt giữa đường nên rối rít từ chối.
- Không, cậu đưa cô ấy về đi, dù sao hai người cũng cùng nhà.
Hắn nhìn chị Vinh gật đầu đồng ý.
- Vậy tôi về đây, hai người về nghỉ đi.
Chiếc xe vút đi để lại người sau một mớ bụi mù mịt. Vừa lái xe, Bảo Cường vừa nhìn ra người nằm phía sau ghế, Yến Nhi mặt dần đỏ hồng lên nhưng vẫn ngủ ngoan.
Về đến nhà, anh bế cô lên phòng, pha nước ấm xong ra đứng trước giường nhìn Yến Nhi không biết phải làm gì? Muốn đưa cô vào ngâm nước ấm thì phải cởi đồ... hai vợ chồng nhưng anh chưa từng làm việc này với vợ.
Yến Nhi bắt đầu động đậy càng khiến anh thấy mình vô dụng.
- Nóng... quá!
Yến Nhi mắt nhắm mắt mở nhưng tay vẫn thành thục cởi bỏ áo khoác đến áo len trên người ném vèo ra ngoài nhưng nó lại hạ cánh trên mặt Bảo Cường. Lần đầu tiên nhìn cơ thể vợ trần trụi trước mặt. Bản năng đàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-cu-ta-con-yeu/2434647/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.