Editor: song_nhi
Trên xe trở về thành, cô luôn mở to mắt, yên lặng nhìn cảnh sắc chạy nhanh ngoài cửa sổ.
Không có gì để khóc, người quyết định ra đi là cô, hơn nữa so với lần bị phản bội đau triệt tâm cốt và thất tình trước, lần chia tay này thậm chí đều không tính là gì.
Nhiều nhất, chính là hai người tách ra mà thôi.
Thật ra cô muôn nói cho anh biết, sau này nếu anh thay đổi chủ ý, cô hi vọng anh cùng cô đi Paris.
Dù sao chuyện vẽ tranh này, ở nơi nào cũng có thể làm. Bọn hắn có thể thuê phòng ở Paris, anh tiếp tục sáng tác, cô cố gắng học tập, thời gian còn lại ở cùng không xa nhau.
Đáng tiếc, anh làm cô dũng khí nói ra những lời này cuối cùng cũng biến mất.
Tính cô yếu đuối, lại đã trải qua một lần tổn thương khắc cốt ghi tâm như vậy, khó có thể tiếp tục ngốc lần thứ hai.
Anh vẫn là thầy của cô, vì anh cô mới có thành tích ngày hôm nay, việc ấy sẽ không thay đổi, nhưng từ nay về sau, cô không thể cười gọi thẳng tên anh Hạ Tầm Giản.
Anh chỉ là người ăn trên ngồi trước, nhân vật truyền thuyết giới mỹ thuật quan sát chúng sinh.
ЖЖЖЖЖЖЖ
Sau khi trở về thành ngày trôi qua rất nhanh, cô trước tiên gọi điện sang học viện ở Paris, xác định câu trả lời thuyết phục. Cụ thể thời gian sang Pháp vào cuối tháng tám, cũng có nghĩa cô còn hơn hai tháng sắp xếp công việc trong nước.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-con-gai-co-doc/3171936/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.