Editor: song_nhi
Cô đuổi tới bãi đỗ xe thì anh đã khởi động xe rời đi. Cô nhìn hợp đồng đang tóm trong tay, vội vàng đón xe quay về biệt thự.
Tốc độ xe của anh nhanh hơn cô nhiều, lúc cô trở lại biệt thự đèn đã mở lớn, anh đang ở phòng bếp pha cà phê.
Cô kêu anh một tiếng, anh không đáp lại. Một lát, anh mang cà phê đã pha đi ra, cô liền đi theo anh đến phòng khách.
“Hạ Tầm Giản.” Cô lại bảo anh một tiếng, như cũ không đáp lại.
Đôi mắt dấu dưới lông mi nồng đậm kia không nhìn cô chút nào, cô không thấy được tâm tình của anh, trong lòng càng trầm càng thấp.
Cô thở dài. Được, anh không đáp lại, vậy cô sẽ tự nói.
“Hạ Tầm Giản, phần hợp đồng này em thật sự không muốn ký tên. Em biết anh vì em mới an bài, nhưng em cũng có mong muốn của mình, em thật sự muốn đi Paris... “ lời của cô bị anh ném mạnh cái chén cắt đứt.
Anh ngẩng đầu rõ ràng, ánh mắt sắc lạnh bất ngờ hướng vào cô đang không phòng ngự ném xuống, “Nói đủ chưa?”
“Anh mỗi lần đều cắt đứt lời em, không cho em nói ra ý nghĩ của mình! Mỗi lần cứ tức giận như vậy, anh như vậy em làm sao nói rõ ràng được với anh” Ủy khuất của cô dần dần chuyển sang tức giận.
“Tôi đã nói không muốn nghe lời vô nghĩa.”
“Anh chưa nghe làm sao biết là vô nghĩa?”
Anh lạnh lùng liếc nhìn cô một cái, “Tóm lại, tôi sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-con-gai-co-doc/3171933/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.