Cao Phỉ hít sâu thở ra một hơi, cô nắm chặt tay, cố gắng dùng sức mới có thể duy trì khuôn mặt bình tĩnh không tan tác.
“Nếu ngài đối với tôi có nhiều bất mãn như vậy, ngay từ ngày đầu tiên tôi tới đây ngài có thể trực tiếp đuổi tôi đi, không cần đùa giỡn tôi một vòng như vậy. Tôi tuy không phải họa sĩ nổi danh gì, nhưng dù sao tôi cũng có tôn nghiêm của mình!
Hạ đại sư, nếu ngài đúng là thống hận loại người chúng tôi – họa sĩ chỉ biết lợi dụng buôn bán nghệ thuật, cần gì phải đem người tính kế cùng lợi dụng ngài ở lại bên cạnh mình. Nhìn người xem, ngài nên biết cô ta vì cái gì mới ở lại bên ngài.
Từ nửa năm trước chúng tôi bắt đầu gặp lại, cô ta đã luôn kế hoạch lên tất cả chuyện này, tôi cho cô ta công việc, cô ta lại tranh thủ phá triển lãm tranh cá nhân. Tôi muốn tiêu tan hiềm khích trước kia, cô ta lại phá hỏng quan hệ với bạn trai tôi...
Nếu không phải tôi thật sự không chống đỡ nổi nữa, tôi cần gì phải tới cửa cầu khẩn sự giúp đỡ của ngài? Ai cũng biết cô ta là học trò của ngài, tôi chỉ hi vọng ngài có thể công bằng với chuyện này, thưởng phạt phân minh, để cho tôi có thể tiếp tục con đường của mình! Nói đến cùng, nếu bàn về không xứng, cô ta thế nào đều sẽ không thua tôi!”
An Nhan Nhiên không có lên tiếng, thậm chí không có tiến lên.
Trong cả cuộc đốithoại, ước chừng chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-con-gai-co-doc/3171902/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.