Editor: song_nhi
Nhớ rõ khi đó còn ở học viện, lần đầu tiên cô hẹn hò với Quan Hữu cũng dùng nước hoa. Ngày đó cô đã đứng bên cạnh, Quan Hữu vừa mới chấm dứt bận rộn, lôi kéo cô chuẩn bị cùng cô đi ăn cơm chiều.
Cao Phỉ vội vàng từ một bên khác phòng học đi ra, đụng phải Quan Hữu, tập tranh trong tay rơi tán trên đất.
Quan Hữu dừng lại một chút kiểm tra tập tranh của cô ta, An Nhan Nhiên bên cạnh lại ngửi thấy mùi u ám.
Có một chút thong dong, có một chút tùy ý, cũng không mất bản chất ngạo nghễ.
Quan Hữu nhìn Cao Phỉ lễ phép cười cười, cô ta lại chỉ nói tiếng cám ơn, ngay cả diễn cảm đều không có, chỉ vội vàng nhìn qua bọn họ.
Đối với biểu muội gần trong gang tấc, coi như không nhìn thấy.
An Nhan Nhiên vẫn còn đang nhớ lại giễu cợt chính mình lúc trước khờ dại và ngây thơ, phòng khách lại truyền đến giọng lạnh lùng của mỗ đại sư lạnh lùng lệ ngữ, lạnh lẽo cảnh cáo, làm cho cô có chút hoài niệm, “... Cô cho cô là ai? Mang theo đồ bỏ đi của cô, cút đi cho tôi!”
An Nhan Nhiên nhìn sang thì chỉ nhìn thấy vẻ mặt kỳ diệu của Cao Phỉ - bị giáp mặt mắng đồ bỏ đi cũng như lệnh cưỡng chế cút đi mấy ai còn có thể duy trì khuôn mặt diễn cảm bình thường.
Cô ta chắc hoàn toàn không nghĩ tới Hạ Tầm Giản nói trở mặt liền trở mặt, sửng sốt khi đối phương vẫn lãnh trừng vội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-con-gai-co-doc/3171901/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.