Cát Tường đồng ý gia nhập câu lạc bộ bóng rổ, Mạnh Hùng vui mừng hẹn tuần sau sẽ dẫn cô đi làm quen với các thành viên còn lại. Sau đó hai cô gái cùng nhau về nhà, túi bánh trái chưa ăn hết đều được An Khanh xung phong mang về xử lý. Cát Tường thấy vậy cũng chẳng ý kiến gì.
Trên đường về, An Khanh nhắc nhở Cát Tường: "Mai nhớ đến nhà mình nhé, đừng có quên đấy."
Lúc này Cát Tường mới nhớ ra mình có hẹn với An Khanh đến học ôn cuối tuần. Cô chỉnh lại dây cặp ba lô đeo trên người, mở miệng: "Mai cậu đến nhà mình đi."
Cô không biết nhà An Khanh ở đâu, sợ bị nghi ngờ nên mới đề nghị.
"Ý, bình thường cậu ngại người khác đến nhà mình lắm mà. Sao hôm nay chủ động thế?" An Khanh thuận miệng hỏi, nhưng mà sau đó cô nàng lập tức vui vẻ: "Không thành vấn đề, nhà cậu hay nhà mình đều như nhau. Mai nhớ tiếp đón bổn cô nương đấy nhé."
"Ừm, tiếp đón bằng đề thi chịu không?" Cát Tường hiếm khi lên tiếng trêu chọc.
Hai cô gái vừa đi vừa cười, không mất bao lâu đã về đến nhà.
Cát Tường chào tạm biệt An Khanh rồi đẩy cửa vào căn nhà vắng vẻ.
Bảy giờ tối, cô vào phòng bếp định nấu tạm gì đó ăn thì phát hiện có lọ tương và chai xì dầu đã hết. Bất đắc dĩ, Cát Tường đành phải xỏ dép lê thân ra ngoài mua thêm. Trước khi ra ngoài, cô kiểm kê lại một lượt những đồ dùng đã và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-bo-khuyet/3090824/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.