An Khanh trải qua một ngày chủ nhật đầy nhạt tẻ ở nhà Cát Tường. Nói rõ là ôn tập, ấy vậy mà chỉ nghiêm túc được chưa đến hai tiếng, thời gian còn lại không phải ngủ lăn quay thì cũng là chơi game giết thời gian. Ngay cả bữa trưa cũng là gọi đồ ăn ngoài.
"Rốt cuộc cậu đến đây để học hay để giải trí?" Cát Tường không nhịn được, duỗi tay chọt người nào đó đang nằm ườn trên sô pha xem ti vi.
Đối phương chẳng buồn nhúc nhích phản ứng, trái lại cô nàng chớp chớp mắt kinh ngạc nhìn Cát Tường: "Tường, cậu thay đổi rồi!"
"Hử?" Cát Tường nhướng mày, đột ngột thay đổi đề tài làm cô chưa kịp phản ứng. Nhưng giây sau cô đã hiểu ý An Khanh, mặt mày bình tĩnh nhìn cô nàng.
Người nào đó vẫn không chịu ngồi dậy tử tế, hai tay làm bộ ôm tim đầy tổn thương: "Tường đáng yêu dễ thương vô đối bay đâu mất rồi, cậu mau trả Tường của mình về đây!"
Thấy cô bạn bắt đầu có xu thế lải nhải, Cát Tường quay lưng không quan tâm. Ở đây xàm xí quá lãng phí thời gian, cô sải bước vào phòng tính định làm nốt bộ đề toán.
"Ơ?" An Khanh ngạc nhiên nhổm người dậy, gọi với theo: "Nè, cậu định bỏ mặc mình đó hả?"
Lúc này Cát Tường đã vào phòng mình, lỗ tai tự động có chọn lọc bỏ qua tiếng nói của người nào đó ngoài phòng khách. Tư thế ngồi nghiêm chỉnh đàng hoàng, nhưng nếu để ý kỹ sẽ thấy đôi mắt Cát Tường đầy vẻ mờ mịt nhìn những con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-bo-khuyet/3090822/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.