Giây phút thanh âm điện tử từ hệ thống vang lên, người có gương mặt luôn bình tĩnh như Cát Tường cũng phải đình trệ vài giây. Tay cầm lon nước ngừng lại, có thứ gì đó mắc nghẹn ở cổ nuốt không được mà nhả không xong.
Lần đầu tiên cô cảm nhận được cái gì gọi là lấy đá đập chân mình.
Yên ổn thi đại vào trường nào đó có phải dễ hơn không, sao cứ nhất quyết thích thử thách bản thân làm cái gì. Tưởng ăn được quả ngọt của hệ thống dễ lắm sao? Vốn Cát Tường nghĩ rằng cứ thử đăng ký nguyện vọng vào trường "crush" muốn thi xem sao, đằng nào có trượt thì vẫn còn các trường tuyển thẳng khác làm bảo hiểm. Giờ thì hay rồi, mở luôn nhiệm vụ hình thức địa ngục không chừa đường lui cho bản thân.
Có lẽ thấy sắc mặt Cát Tường không tốt lắm, Anh Tuấn kịp thời thu lại nụ cười của mình, mở miệng nói: "Được rồi, nếu em đã quyết tâm thi vào trường này thì anh phải điều chỉnh lại để đẩy nhanh tiến độ học của em lên mới theo kịp chương trình nặng ký.."
Những câu sau đó Cát Tường không nghe nổi nữa. Muốn tăng khối lượng ôn tập, đùa sao? Rốt cuộc là cô vào thế giới này chỉ làm một việc duy nhất là điên cuồng học tập thôi hả?
Cô lập tức lên tiếng cắt ngang: "Rốt cuộc anh đến đây để làm gì vậy?"
Anh Tuấn chợt ngừng nói, anh nhìn xuống Cát Tường chỉ thấp hơn mình nửa cái đầu, thần kỳ nhận ra cảm xúc muốn bùng nổ trong cặp mắt bình tĩnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-bo-khuyet/3090810/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.