Bốp!
Âm thanh vang lên rõ ràng trên hành lang im ắng.
Anh Tuấn hơi lảo đảo ra sau, giơ tay quệt nhẹ máu vương trên khóe miệng. Cặp kính hơi nghiêng lệch che đi cảm xúc trong đôi mắt. Đối diện anh là Mạnh Hùng bừng bừng lửa giận, tay vừa thu hồi vẫn nắm thành đấm, hiển nhiên là có xu thế muốn tung thêm cú nữa. Mà Anh Tuấn cũng không trốn tránh, hoàn toàn là dáng vẻ cam chịu.
"Anh Tuấn!"
An Khanh và Nam Khánh đồng thời chạy tới, vừa vặn nhìn thấy cảnh này thì vội hô lên. Y tá đứng bên cạnh đang định đứng ra khuyên can, thấy có người tới ngăn rồi thì thở phào nhẹ nhõm dừng lại. Quả nhiên Nam Khánh chạy vọt tới trước túm lấy cú đấm vươn tới của Mạnh Hùng, quát khẽ:
"Cậu làm gì thế?"
"Cậu buông ra! Tôi phải đấm tên chó má này!" Mạnh Hùng giận dữ gằn ra tiếng. Thân hình anh cao to, làm sao dân chuyên Văn như Nam Khánh có thể ngăn được.
Không ai biết trong lòng Mạnh Hùng hoảng loạn thế nào. Chính mắt anh cũng ở đó, và cũng chính mắt anh nhìn thấy Cát Tường đẩy Anh Tuấn tránh khỏi nguy hiểm, còn bản thân thì.. Vừa nghĩ đến, mặt mũi anh trắng bệch, đôi mắt lại ngập tràn hình ảnh lề đường nhuốm máu. Và cánh cửa phẫu thuật vẫn chưa từng mở ra. Nội tâm sợ hãi khiến Mạnh Hùng hoảng hốt. Anh quy hết mọi chuyện vào Anh Tuấn, nếu không phải do Anh Tuấn, Cát Tường sẽ chẳng xảy ra chuyện gì.
Nam Khánh và An Khanh vừa hay tin lập tức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-bo-khuyet/3090798/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.