Dân gian có câu nói này rất đúng: Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa!
Sau khi Cát Tường và Hạ Vân San xuống chân núi, vừa vặn gặp được vị thế tử và thanh mai trúc mã của hắn ta.
Bốn người đối diện nhau, trong ánh mắt trừng trừng của Hạ Vân San và bộ dáng rụt rè trốn sau lưng của cô nương đích trưởng nữ nào đó, khiến không khí hai bên bất giác mang theo ý vị không rõ.
"Thật trùng hợp." Cát Tường thong thả mở lời.
Đáy mắt thế tử Bình vương hơi tối, bày ra thái độ hữu lễ mỉm cười: "Thật trùng hợp, không ngờ lại gặp Tứ công chúa ở đây."
Giọng điệu nghe sao cũng thấy có chút âm dương quái khí.
Cát Tường không để bụng, chỉ khẽ gật đầu rồi nói: "Thất lễ, quấy rầy nhã hứng của thế tử và vị tiểu thư này."
Cà khịa ai chẳng nói được, xùy.
Nhìn như màn đối đáp bình thường, nhưng ẩn chứa trong câu nói là ngàn cái bẫy vô hình chỉ chực chờ ngươi bất cẩn sa vào. Từ lúc Cát Tường xuyên vào bối cảnh cổ đại có khả năng thuộc cung đấu và gia đấu này, đã biết được phải cẩn thận ăn nói. Họa luôn từ miệng mà ra.
Hạ Vân San hẵng còn nhỏ tuổi, nàng ấy không nghe ra điều gì bất thường, chỉ cảm thấy bộ mặt thế tử rất đáng ghét. Nàng muốn biểu tỷ mau mau tránh xa tên nam nhân bạch kiểm này ra, vì thế không ngừng lôi kéo cánh tay Cát Tường: "Tỷ tỷ, muội mệt rồi. Chúng ta về được chưa?"
Cát Tường bị giọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-bo-khuyet/3090790/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.