Chính bản thân Cát Tường cũng không thể hiểu nổi chính mình.
Rõ ràng chỉ là người bình thường nàng thuận tay cứu, nhưng giây phút nàng đang trên đường trở về phòng lại vô thức rẽ hướng. Có lẽ hình ảnh bóng dáng cao lớn nằm bất lực trên giường khi nàng nhìn thoáng qua cứa sổ, hoặc sớm hơn nữa, người với vết thương chằng chịt và y phục rách rưới bị phủ đầy tuyết nằm lạnh lẽo trước xe ngựa. Nói chung khi Cát Tường tỉnh táo lại, đã thấy mình đứng trước cửa phòng người bệnh từ bao giờ.
Đến đã đến rồi, Cát Tường bình tĩnh bỏ qua vẻ mặt như thấy quỷ của Hạ Ngữ và bộ dáng muốn nói lại thôi của Hạ Ảnh sau lưng. Nàng từ từ vào phòng, rốt cuộc thấy rõ ngũ quan nam nhân.
"Ngươi.." Cát Tường khựng lại.
Nàng ngỡ mình hoa mắt, bằng không sao nàng lại gặp được Anh Tuấn ở đây?
Khuôn mặt này đích xác là của Anh Tuấn, chỉ có khí chất là khác biệt mà thôi. Nếu nói Anh Tuấn ở trường học hiện đại là mẫu người con trai ấm áp ôn hòa, đàn anh khóa trên hoàn hảo trên mọi phương diện. Thì người ở trước mặt Cát Tường lại hoàn toàn trái ngược. Không có ánh dương quang tỏa sáng, chỉ có nội liễm giảm thiểu sự tồn tại bản thân, không có sự hoàn hảo, chỉ có cơ thể tàn tật chẳng cách nào đứng nổi. "Anh Tuấn" trước mắt khiến Cát Tường thực sự không quen.
Đôi chút lúng túng giả bộ ho khan, nàng nhẹ nhàng nhấc vạt váy ngồi xuống bên bàn trà đơn giản. Hạ Ngữ thức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-bo-khuyet/3090787/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.