…
Hạ Mục Chi lúc này mới hoàn hồn, tâm trạng rơi xuống đáy.
Tần Túc vừa nâng nhẹ nhàng Mục Thiên Đà nặng gấp đôi so với cậu, lại còn nâng cao như thế.
Tất cả đều chứng minh, trần nhà của Hạ Mục Chi còn chưa chạm được đến… sàn nhà của Tần Túc.
Giờ phút này, Tần Túc dừng lại vì Raymond, chứ không phải vì cậu, khiến Hạ Mục Chi đang đứng ngay bên cạnh, vừa xấu hổ vừa tự ti.
“Vậy… giờ cậu còn cần nó không?”
Ánh mắt Tần Túc chuyển từ mặt nạ chắn tin tức tố lên mặt Raymond.
“Đương nhiên là không.” –
Không rõ vì sao Tần Túc hỏi vậy, nhưng dưới ánh nhìn lạnh lùng kia, Raymond theo bản năng nói thật.
Trong lòng, Tần Túc lặng lẽ thở phào, thần sắc bình thản mở miệng:
“Vậy, có thể đưa nó cho tôi không?”
Ý thức lãnh địa của Alpha rất mạnh, không một Alpha nào chịu dùng lại đồ mà Alpha khác đã dùng.
Anh thật sự sợ Raymond sẽ cố ý làm trái, nói rằng “tôi cần nó”.
Như thế chẳng khác nào chém đứt ngang kế hoạch “đe dọa” của anh.
“Đương nhiên!”
Raymond tuy không hiểu, nhưng trong quá trình nói chuyện với Tần Túc, đôi mắt lạnh lẽo kia vẫn nhìn thẳng vào mình, khiến Raymond áp lực tăng gấp đôi.
Raymond đâu rảnh quản lý do là gì, chỉ mong Tần Túc cầm mặt nạ rồi mau chóng rời xa mình. Không cần tin tức tố, Raymond cũng sắp nghẹt thở đến nơi.
Gần như ngay khi lời vừa dứt, Raymond đã đưa mặt nạ chắn tin tức tố ra bằng cả hai tay.
“Cảm ơn.”
Tần Túc đè thấp giọng, lạnh nhạt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-binh-thuong-nhung-cai-trang-a-truyen-tranh-abo/4908193/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.