Lâm Phạm mở mắt ra, mê mang vài giây mới vội vàng ngồi xuống, cách đó không xa là Tần Phong nằm trên mặt đất. Kỳ thi Đại Học đã kết thúc, Tần Phong nói muốn dẫn cô đi du lịch, sao lại đến nơi đây thế?
"Tần Phong?"
Lâm Phạm cảm thấy ở đây có chút quái dị, Tần Phong mở mắt ra nhìn cô, khoảng chừng nửa phút, anh nhướng mày khiếp sợ: "Lâm Phạm?"
Lâm Phạm điên cuồng gật đầu: "Em nè, anh không nhận ra em sao?"
Tần Phong vội vàng ngồi xuống, lúc một tiếng loảng xoảng vang lên, anh bèn nhìn sang một thanh kiếm vừa rơi xuống mặt đất, lại quay đầu lại. Lâm Phạm cũng gọi một tiếng: "Anh Tần, anh biến thành trẻ con rồi! Anh mặc quần áo gì thế?"
Lâm Phạm cũng nhỏ lại, cực kỳ nhỏ, tối đa sáu bảy tuổi.
“Em nhìn xem tay của em kìa.”
Lâm Phạm mở tay: "Tay thế nào... Ơ kìa!"
Móng vuốt thịt béo mầm là của ai thế?
Rừng sâu cây rậm rạp, rất nhanh sau đó bọn họ liền phát hiện bốn phía có hai thi thể. Xuất phát từ chức nghiệp của bản năng, Tần Phong kiểm tra miệng vết thương người đã chết, đều là vũ khí sắc bén cắt đứt cổ, một đao chí mạng.
Căn cứ miệng vết thương... Lâm Phạm chạy tới nhặt kiếm của anh lên và mở ra một đoạn, lộ ra vết máu: "Kiếm này là từ trên người của anh rơi xuống đấy, còn có, đây không phải là thế giới thật nhỉ?"
Tần Phong rất trẻ tuổi, vẫn là gương mặt đó nhưng mà rất trắng. Tướng mạo siêu anh tuấn, Lâm Phạm có chút không dám nhìn thẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-bi-hai-luon-toi-tim-toi/1661230/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.