Tần Phong nghe được câu trả lời này, im lặng khoảng chừng một phút rồi cầm áo khoác đi ra ngoài: “Anh đi mua băng vệ sinh, em ở nhà có chuyện gì thì gọi cho anh.”
Lâm Phạm quấn chăn ngồi trên giường suy nghĩ lung tung, thật là quá mất mặt mà. Xấu hổ đến mức da đầu tê dại: “Vâng.”
“Em còn cần gì nữa không?” Tần Phong đi đến cửa rồi lại quay trở lại: “Để anh mua luôn, đói chưa?”
“Em đói...”
“Muốn ăn gì?”
Lâm Phạm kéo chăn lên che đầu: “Gì cũng được.”
Tần Phong nhìn Lâm Phạm như vậy liền bật cười, vốn là muốn nói cô vài câu. Nghĩ lại thì anh cũng là một tên ngốc, Lâm Phạm chưa từng có kinh nguyệt, anh còn tưởng rằng sẽ không có: “Vậy anh đi đây.”
Tần Phong ra ngoài, Lâm Phạm ngẩng mặt nằm xuống. Ngay cả suy nghĩ muốn chết cũng có rồi, cả người đều trống rỗng. Cô mờ mịt nhìn lên đèn trên trần nhà một lúc, dưới thân lại cảm thấy ẩm ướt, Lâm Phạm vội vàng ngồi dậy.
Ga giường vừa mới đổi, cô làm bẩn rồi, lại lúng túng.
Hai giờ, Tần Phong mới quay về. Lâm Phạm đã chuyển đến phòng khách, nghe thấy tiếng chuông liền vội vàng ra mở cửa. Bên ngoài rất lạnh, cửa vừa mở ra khí lạnh đã ập vào. Tần Phong đẩy cô một cái: “Vào trong.”
Trên người anh đều là khí lạnh, Lâm Phạm đi đến phòng khách, Tần Phong đóng cửa lại: “Bên ngoài lạnh. Em đi thu dọn trước đi rồi ra ăn cơm.”
Lâm Phạm tưởng rằng anh chỉ đem mì gói về, dù sao giờ cũng đã rất muộn, nhưng lại thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-bi-hai-luon-toi-tim-toi/1661229/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.